Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Bên nhau và cô đơn


Tôi nhớ có ai đó nói rằng “thà không có ai ở bên cạnh mình, còn hơn có người mà vẫn cô đơn…”, bỗng dưng tôi nhớ đến anh và cái cô đơn giữa hai chúng tôi…

Tôi không thích luận bàn chuyện cô đơn cô độc, vì tôi luôn cho rằng cái trạng thái cảm xúc ấy nó vẫn luôn hiện hữu ở bất kì ai, trong bất kì khoảnh khắc nào. Cô đơn vốn là điều đương nhiên trong cuộc sống, nó ẩn hiện tiềm tàng ở mọi nơi, tự nhiên như chính bản thân nó vậy. Và vì nó thuộc lẽ tự nhiên như vậy thì đâu có gì cần phải luận bàn thêm nữa...

Tôi thấy nhiều người sợ cô đơn nên cứ yêu nhanh sống vội, lao vào nhau để kiếm tìm những cái ấm áp, vỗ về, những cái than thở có người nghe để an ủi cái cô đơn của chính mình.

Mọi người nghĩ khi có ai đó bên mình thì chắc chắn bạn sẽ hết cô đơn. Và nếu như, bạn ở bên họ mà cái cảm giác cô đơn vẫn trỗi dậy trong lòng, thì bạn lại sợ, và cho rằng “thà ở một mình còn hơn”. Họ nghĩ thế là vì họ chưa hiểu bản chất thật sự của cô đơn...

Bên nhau và cô đơn…
Con người ta thường ham muốn những điều mà bản thân họ thường khó có thể làm được cho cuộc đời mình, ta luôn luôn không bằng lòng với những gì mình đang có. Ngay cả chuyện hai người bên nhau mà vẫn cô đơn, tôi thấy chẳng có gì đáng bàn và lôi nó ra làm một chân lý cho tình yêu hay lẽ sống. Tôi và anh người yêu của tôi cũng vậy, yêu nhau đủ sâu để hiểu những cái thăm thẳm trong lòng nhau, ngày ngày vẫn gặp nhau nói chuyện, vẫn nhìn thấy mình trong mắt nhau, thậm chí tôi nhớ anh ấy ngay cả khi tôi đang ngồi bên anh ấy. Tôi yêu anh ấy vô cùng, và tôi luôn không thỏa mãn vì chuyện tôi ở bên anh ấy mà tôi vẫn nhớ anh ấy, vẫn đi lạc vào cái miền bóng tối của riêng tôi.

Tôi ngồi bên anh, chúng tôi trò chuyện trên trời dưới biển, chúng tôi cười, chúng tôi vui vẻ, cảm thấy sung sướng khi bên cạnh nhau, nhưng…tôi vẫn cô đơn ngay cả khi tôi ở bên anh ấy.

Có đôi lúc tôi nhìn ngắm anh ấy vô thức, tâm trí tôi lạc vào cái nỗi niềm riêng: Những vấn đề của cá nhân tôi, hồi ức về những người tôi yêu, quá khứ của anh khi tôi chưa xuất hiện…những lo lắng mơ hồ về sự chia xa…khi ấy, tôi thấy mình lạc lõng, cứ chạy loanh quanh trong cái rối ren của riêng mình, trong khi ngoài mặt tôi vẫn nhìn anh si mê, vì thực sự tôi si mê anh thật!

Khi không ở bên anh, chúng tôi trò chuyện chat chit cả ngày, hiển nhiên là tôi đã lớn và có công việc để làm chứ không phải một cô nàng chỉ biết tư lự dăm ba cái chuyện tào lao, hiển nhiên là tôi hiểu chúng tôi yêu nhau, anh quan tâm và yêu tôi đủ để tôi tin rằng chúng tôi đang bên nhau với tư cách là tình nhân. Vậy nhưng, cái cô đơn vẫn luôn trỗi dậy trong tôi và chắc rằng bản thân anh ấy cũng thế!

Cái cô đơn không phải là vì giữa chúng tôi vẫn còn những mơ hồ, khoảng cách không thể giãi bày, mà nó như một cán cân cảm xúc giữa chuyện hai người và chuyện riêng của mỗi người!

Đành rằng chúng tôi yêu nhau, nhưng tự bản thân tôi luôn có những miền tối của riêng mình và tôi tin chắc rằng trong mỗi con người ai cũng có lúc bên người mình yêu mà vẫn cảm thấy cô đơn: Vì người bạn yêu chưa hiểu bạn, hoặc cũng như tôi, dù đã rất hiểu nhau nhưng vẫn luôn có cái cô đơn, cái bản ngã của riêng mình và đó là một điều rất hiển nhiên, chẳng có gì đáng sợ, đáng phải lôi người tình của mình ra, soi xét, cố thấu hiểu cái cô đơn của anh ta là gì để bù đắp, để vá víu…

Hãy chấp nhận vui vẻ rằng: Người ta yêu nhau vẫn có thể cô đơn bên nhau là một chuyện rất thường tình, đó là không phải là một trạng thái cảm xúc đáng sợ, mong manh và có nguy cơ phá hủy mối quan hệ của bạn, mà nó chỉ là một cảm xúc cá nhân mà ai cũng có, luôn tiềm ẩn trong mỗi chúng ta, cái “Tôi” trong miền vũ trụ riêng của mỗi con người…

Nếu bạn đang một mình, chưa chắc bạn đã là người cô đơn, hoặc nếu như bạn đang yêu thì bạn cô đơn khi ở bên người ta thì cũng chẳng có gì sai trái, điều quan trọng là bạn hiểu cô đơn không phải là một thứ gớm guốc, tan vỡ, hay tuyệt vọng…mà đó đơn giản là cái miền vũ trụ của riêng bạn mà thôi. Vì thế, bên nhau mà vẫn cô đơn thực ra chẳng phải là cái gì chưa thấu hiểu, chưa nắm bắt hay là dấu hiệu của sự đổ vỡ một cuộc tình, mà chính là ta đang làm chủ được cái miền vũ trụ của riêng mình, cái mà chẳng có ai có thể chạm đến, trừ chính bản thân ta…


Xem thêm

Bi kịch gia đình nghèo

Chị Thu tha hương nơi xứ người để mưu sinh, trong khi đó chồng ở nhà lại nuôi nhân tình. 


Chị chết điếng khi tất cả vốn liếng, công sức bao năm chị ki cóp dành dụm gửi về nhà đã bị gã chồng tệ bạc mang đi xây nhà cho nhân tình!

Chị Thu ( sinh năm 1962 quê ở Tam Dương - Vĩnh Phúc) buồn bã kể cho phóng viên nghe bi kịch cuộc đời chị trong khi chị và chồng đang ngồi nghỉ ở tòa án để đầu giờ chiều tiếp tục xử vụ tranh chấp tài sản khi li hôn.


Người phụ nữ hơn 50 nhưng nước da sạm lại, chi chít vết chân chim, hai bàn tay to bè, thô ráp, nổi lên những vết chai sần, bộ quần áo chân phương, cũ kĩ, mái tóc đã nhuốm màu thời gian búi gọn lại. nhìn chị là ai cũng hiểu cái nỗi vất vả của một người đàn bà lam lũ. Chị Thu lấy chồng khi mới 19 tuổi, chồng là người ở làng bên. Thời chị chuyện kết hôn sớm không phải là cái chuyện gì lạ lẫm, chị cũng như bao người phụ nữ thôn quê khác, sinh con tằng tằng vài ba đứa sau khi lấy chồng “đẻ một thể rồi tập trung nuôi, nó còn bé thì mình vất tý chứ vài năm nó lớn, thằng anh nó cõng con em, thế là mình nhàn” chị bảo thế.


Nhàn đâu chả thấy chỉ thấy 3 cái tàu há mồm nheo nhóc, nhà chị làm nông, chồng làm thợ mộc, lấy nhau được 10 năm thì có đến quá nửa thời gian ấy là cả nhà đói, nhất là vụ giáp hạt. Tiền học hành cho con, chồng khi ốm khi đau, lại nghiện rượu, nhà có ruộng nhưng mình chị làm không nổi, vụ nông nhàn chị đi tứ xứ để làm ăn gửi tiền về nhà nuôi con. Mà ông chồng chị kể cũng lạ, nhiều người thân làm chồng làm cha người ta có trách nhiệm với gia đình mình lắm, bao nhiêu ông chồng ở cái làng chị đã đi ra thành phố mưu sinh đủ đường để kiếm tiền về nuôi vợ con, để vợ ở nhà chăm lo nhà cửa ruộng vườn, con cái. Đằng này chồng chị thấy chị mở lời đi làm ăn xa thì phấn khởi động viên vợ đi ngay, thôi thì “mình không đi thì con mình đói khổ, thương lắm, tội lắm!”. Chị ngừng lại lấy vạt áo lau giọt nước mắt đang chực lăn xuống, ở người đàn bà này đến cái khóc, cái buồn trông cũng thê thảm, kiểu bị kìm nén quá lâu và luôn phải cố gắng nuốt cái đau đớn của mình xuống để chiến đấu với cơm áo gạo tiền vậy.



5 năm trước, xã chị có phong trào đi xuất khẩu lao động, chính quyền xã cũng động viên và giúp đỡ chị em vay vốn để đi nên chị Thu về bàn với chồng. Như mọi lần, chồng chị lại hồ hởi “ừ, mẹ nó đi đi kiếm tiền về cải thiện kinh tế!’. Chị bảo “thấy chồng cứ động viên mình đi làm trong khi bản thân chồng thì ở nhà nằm dài uống rượu, mình cũng buồn. Nhưng lại nghĩ cái đời mình nó vậy, thôi thì vì con…” nên chị quyết tâm xa xứ để kiếm thật nhiều tiền về thay đổi kinh tế gia đình.


5 năm ra đi bôn ba nơi xứ người, chị không từ một việc vất vả chân tay nào để có thể kiếm tiền gửi về cho chồng con. Số tiền trong vòng 5 năm chị kiếm được phải đổi bằng máu và nước mắt là hơn 700 triệu. Mỗi khi gửi tiền về nhà chị Thu đều dặn chồng chi tiêu các khoản sao cho khéo: Tiền trả nợ ngân hàng, cho con ăn học, xây lại cái nhà cấp 4, tiền mở cái xưởng mộc và bán thêm một ít đồ gỗ, còn lại gửi tiết kiệm phòng lúc ốm đau, chờ chị về hai vợ chồng tính kế làm ăn buôn bán. Mỗi lần điện thoại chồng chị đều răm rắp nghe theo, chị yên tâm lắm, nhiều khi bảo gặp con hỏi han thì chồng chị toàn lấy cớ nó đi học, nó đi chơi…không cho gặp. Khi gặp hỏi han tình hình ở nhà thì con cứ ngập ngừng bảo “mẹ hỏi bố ý!” làm chị cũng phân vân nhưng rồi tặc lưỡi cho qua…



Năm năm trôi vèo cái, tay chị lại thêm những chai sần, mắt chị trũng xuống, già nua hơn cái tuổi 50, vẫn lam lũ, vẫn khắc khổ…nhưng chị yên tâm hơn vì khi trở về đã có kinh tế ổn định, vợ chồng con gái từ đây sum vầy…Ai ngờ đâu, đời chị chưa bao giờ được thỏa nguyện dù rằng chị là người đàn bà vừa xây nhà vừa xây tổ ấm.



Đặt chân đến nhà chị vẫn thấy căn nhà ngói ba gian hai mái xập xệ mấy chục năm chưa sửa, tiêu điều vắng vẻ. Trước khi về chị đã gọi điện báo thế nhưng cả nhà vẫn không thấy ai. Cửa thì khóa kín, chị đành sang nhà hàng xóm chào và hỏi han tình hình thì mới ngã ngửa: Ba đứa con sang nhà ông bà ngoại ở từ lâu, chồng chị thì ở cùng vợ bé ở làng bên từ khi chị đi tha hương nơi xứ người! Chị Thu không thể tin vào tai mình được nữa, gia đình chị lại tan nát thế này sao? Tại sao? Chị lao đến nhà cha mẹ đẻ cách đó hơn cây số thì thấy mấy đứa con đang ở sân, đứa thì thái chuối, đứa thì đan chiếu…thấy mẹ về, chúng nó òa khóc ôm chặt lấy mẹ. Mấy mẹ con cứ đứng ngoài sân khóc rưng rức, bố mẹ đẻ chị già rồi, lọm khọm lắm, lại bị cái bệnh lú lẫn tuổi già lúc nhớ lúc quên nên đứng ở bậu cửa nhìn con gái cười ngơ ngẩn.


Mấy đứa ríu rít kể nó nhớ mẹ, nó thương mẹ như nào, nó bị bố nó cấm gọi điện cho mẹ ra sao, bố nó mang hết tiền mẹ gửi đi xây nhà và mở quán cho bồ thế nào…chị Thu nghe mà lòng như dao cứa. Một mớ hỗn loạn trong lòng chị không thể gỡ nổi, không biết phải làm sao để chống chọi với cơn giông tố cuộc đời, chị nín nhịn để nước mắt không chảy cho con nó đỡ buồn, đưa tiền bảo bọn nhóc đi chợ mua cái gì thật ngon để mấy mẹ con ông bà làm bữa cơm đoàn tụ, chị nuốt nước mắt vào lòng để ăn bữa cơm ra vẻ ngon miệng cho tụi trẻ con yên lòng, chị bảo “Có mẹ đây rồi, các con cứ yên tâm!”.



Tối hôm ấy chị tìm đến tận nhà ả nhân tình và gã chồng tệ bạc kia để làm cho ra nhẽ. Bồ của gã mắt xếch ngược lên ra điều không thèm tiếp chị, trong khi cái nhà này là tiền của chị, cái cửa hàng tạp hóa này cũng là tiền của chị, gã chồng đốn mạt này cũng là chồng chị. Chị sôi máu lên muốn đập cho bọn gian phu dâm phụ một trận thì gã chồng cậy vũ phu đánh chị ngay trước mắt ả nhân tình, đuổi chị ra khỏi căn nhà ấy và nói “tao sẽ ly hôn với mày ngay ngày mai, tao chỉ chờ đến ngày này thôi!”. Nói xong đóng rầm cửa lại, vứt chị đi như một cái giẻ đã quá rách không thể lau chùi được nữa.


Chị Thu về nhà trong trạng thái bầm dập, vừa đau đớn về thể xác vừa ê chề về tinh thần, cũng may bọn trẻ con đã ngủ cả, không thì chị không biết phải nói sao với chúng về những vết bầm trên mặt…chị khóc trong câm lặng sướt đêm, hôm sau mặt mũi sưng vù lên, ai hỏi thì chị bảo “đi đêm không thấy đường nên rơi xuống hố!”.


Hôm sau y hẹn, gã chồng bạc bẽo phóng xe máy đến, mặt hằm hằm ném lá đơn ly hôn vào mặt chị bắt kí, chị bảo “ông trả lại hết tiền cho tôi thì tôi kí!”. Gã chồng quắc mắt lên “tiền nào của mày? Tiền vào túi tao là của tao!”. Chị bảo “Tôi vẫn còn giữ hết chứng từ, biên lai gửi tiền, nếu ông không trả, tôi không kí!”. Một trận mưa đòn diễn ra trong căn nhà lụp xụp, bọn trẻ con thấy bố mẹ đánh nhau thì lao vào can, bố mẹ đẻ chị thì ú ớ…thật thảm cảnh!


Cuối cùng chị vẫn phải kí nếu không gã dọa sẽ chặt tay chị, mà chị sợ lắm, vì chị biết đến nước này thì chẳng có gì mà gã không dám làm, nên chị kí, không phải để giải phóng cuộc đời mà là để lành lặn mà tiếp tục nuôi con, nuôi cha mẹ già đang đau yếu…


Phiên tòa tiếp tục phân xử quyền sử dụng ngôi nhà ba gian hai trái là tài sản chung của hai vợ chồng khi lấy nhau, gã chồng gân cổ cò lên “đấy là đất thầy u tôi cho, nó có quyền gì mà đòi chia?” mặc kệ thẩm phán đang xét xử theo quy định của pháp luật. Khi biết phải chia đôi căn nhà, gã quắc mắt lên nhìn chị như con dã thú khát máu “để rồi xem cái nhà đấy là của ai?”.


Chị Thu vẫn im lặng, dường như cuộc đời chị việc cất lên tiếng nói bình quyền với chồng là chưa bao giờ có, chị bảo “tất cả là tại tôi cô ạ! Là tại mình ngu, mình dại, mình hèn nên mình gánh hết! Thôi thì lại nghĩ cho con vậy, giờ mình làm to lên thì con cái nó lại khổ, mà chúng nó khổ quá rồi, mình thì thế nào cũng được, nhưng nhìn con khổ, mình không đành…”.


Vậy là chị trắng tay, tài sản lớn nhất vẫn là 3 đứa con đang tuổi lớn, sức khỏe sau bao năm lam lũ đã giảm đi nhiều, còn cha mẹ già đang như chuối chín cây, những gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn đè nặng cuộc đời bi thảm của người đàn bà xây được nhà nhưng không thể xây được tổ ấm, mà căn nguyên bất hạnh lại chẳng phải do mình gây ra…


Xem thêm

Tâm sự của một bà nội trợ!



Mở mắt ra là một đống công việc không tên lơ lửng trên đầu, đôi khi trong giấc ngủ tôi còn nói mơ “Tý, đừng đánh em, Tèo đừng bôi bẩn lên tường!”.


Trước khi trở thành một bà nội trợ, tôi cũng từng là một kế toán có năng lực tại cơ quan mà ông xã làm sếp. Ngày xưa, hai đứa nên duyên nhờ cùng cơ quan nên chồng tôi biết công việc và khả năng làm việc của tôi ra sao, chính anh cũng phải thừa nhận là tôi có đầu óc và là người làm được việc, nhưng cũng chính anh lại khuyên tôi nghỉ làm ở nhà với đủ thứ lí do chính đáng “Không ai chăm con tốt hơn mẹ, một mình anh đủ lo cho gia đình, anh sẽ không để mẹ con em phải khổ. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, việc của em cũng quan trọng không kém việc của anh, giờ hai vợ chồng đi làm, lương em cũng chẳng đáng bao nhiêu mà lại giao hết nhà cửa cho người giúp việc, anh không an tâm!”.

Nghe chồng phân tích chí lý chí tình như thế, sau khi đi làm trở lại với nỗ lực “xã hội hóa các mẹ sau sinh nhất định phải đi làm”, tôi ngẫm thấy chồng mình nói không phải là không có lý. Đi làm lương tôi trừ đầu trừ đuôi tháng được 6 triệu, trong khi tiền thuê người giúp việc và cả tiền biếu xén, thưởng ngày lễ tết cũng bằng vậy, tính ra thì hòa, mà tôi lại phải giao hết nhà cửa, con cái cho cô giúp việc, bản thân tôi cũng đôi lần lấn cấn vì điều đó, chưa kể rất nhiều chuyện phiền nhiễu do người giúp việc gây ra, mà nói thật họ đến nhà mình làm việc cũng chỉ vì tiền thôi, thế nên cái tận tâm của họ với mình cũng chỉ là bát cơm manh áo chứ chẳng phải yêu thương, thông cảm gì. Chi bằng chính mình tự xắn tay lao vào vì may ra cái tổ ấm nó mới thực sự là tổ ấm được…

Nghĩ tới nghĩ lui sau khi nghe chồng khuyên và chứng kiến cảnh về đến nhà thằng Tý, Tèo nó cứ gọi cô giúp việc còn thân hơn cả bố mẹ, tôi quyết tâm ở nhà làm một bà nội trợ hoàn hảo để cho chồng yên tâm công tác. Có lao vào việc nhà mới biết, để làm một bà nội trợ đảm đang thật sự không đơn giản.

Sáng sớm tôi phải dậy từ 5h sáng đi chợ gần nhà để lựa đồ tươi ngon, tôi không thích mua đồ siêu thị vì toàn hàng đông lạnh nên chịu khó dậy sớm coi như tập thể dục, vừa để bữa cơm gia đình tròn vị. Sau khi đi chợ về thì bắt đầu vào bếp nấu bữa sáng, khi thì món phở, khi thì cơm rang thập cẩm hoặc các món ăn mà chồng con thích, nhoằng cái đã đến 6h hơn, tôi gọi chồng con dậy rồi gục ba bố con làm vệ sinh cá nhân rồi mặc đồ cho hai đứa nhỏ, cả nhà ăn sáng, chồng lái xe đi làm ngược với đường bọn trẻ đi học nên tôi sẽ chở hai đứa đi học.

Thôi, cái chuyện chở con đi học lúc tắc đường thì mẹ nào cũng hiểu cả, nhất là những lúc trời nóng thế này thì bực không để đâu cho hết bực nên tôi sẽ không nói nữa. Sau khi đưa con đến lớp thì tôi về nhà, dọn dẹp rửa bát, lau nhà (5 tần chứ mấy, ngày nào cũng phải lau vì tôi rất sợ bẩn). Lau dọn xong xuôi thì tôi lên tầng thượng chăm vườn rau sạch trên đó, thoáng cái đầu giờ trưa, nhà cũng chỉ có một mình nên tôi ăn tạm qua loa rồi giặt giũ, phơi phóng. Đầu giờ chiều chợp mắt một tý rồi lại vào mạng, xem công thức các món ăn rồi chiều học nấu thử cho cả nhà, 4 giờ chiều là phải chuẩn bị đồ ăn xong xuôi, là quần áo cho chồng con treo lên mắc để mai ba bố con mặc đi làm, vì chỉ cần hai ông “giặc” kia về nhà là cái nhà thành bãi chiến trường ngay, thế nên mọi thứ lúc nào cũng phải theo lịch, không được chệch một ly.

Đón con về, giục thằng lớn đi tắm, thằng bé thì mẹ vẫn phải tắm, kì cọ cho. Xong xuôi đâu đấy cho hai “ông giời con” ngồi chơi game một lúc trong khi nấu các món ăn chờ chồng về, rồi cả nhà lại vào bàn ăn, riêng cái chuyện thằng Tý với thằng Tèo nó chòng chọe nhau đã khiến bữa cơm suốt ngày chìm trong tiếng quát tháo, đe dọa của mẹ “Hổ” là tôi.

Nhiều khi tôi bực mình vì nhiều chuyện vặt vãnh mà không giải tỏa được nên hay trút giận lên đầu hai đứa nhỏ, chồng tôi thấy vậy cũng can thiệp nhưng sau những lần như vậy thì cũng chẳng giải tỏa được chuyện gì, vì vấn đề của tôi và chồng tôi hoàn toàn khác nhau.

Một ngày của tôi thường diễn ra như vậy, hôm nào có hẹn với bạn bè ra ngoài thì tôi phải thu xếp mọi việc cho thật khéo, nếu không thì gọi rủ bạn về nhà, bạn tôi người rảnh rỗi thì đến chơi được, người đi làm thì ít khi vì cuối tuần họ cũng phải dành thời gian cho gia đình.

Nói thật, nếu ai nói rằng làm nội trợ là sướng thì cũng phải xem xét lại xem các bà nội trợ sướng ở cái gì? Sướng ở chỗ chỉ ở nhà rung đùi chờ chồng đem lương về? hay sướng ở chỗ nào thì tôi cũng chịu, chỉ biết trong hai năm tôi chính thức thành bà mẹ bỉm sữa, tôi đã đánh đổi những mối quan hệ công việc, đồng nghiệp, xã giao ở ngoài xã hội để thu hẹp mình trong nhà, với cơm nước, giặt giũ, con cái và những mối lo toan khi đối nội đối ngoại.

Mà đâu chỉ thế, chuyện học hành của các con, lúc chúng nó ốm đau, kể cả những lo ngại khi chồng đi làm sếp với bao nhiêu cám dỗ vây quanh, mình thì ở nhà, chồng nói sao biết vậy, tự dưng thấy bản thân mình nhiều khi tự dạy cho mình chữ “nhẫn” và sự chịu đựng giỏi ghê gớm.

Nhiều khi nhà chồng tôi thấy tôi “sướng” quá thì cũng có ý trách “như con là sướng nhất rồi, mẹ ngày xưa…” tôi chẳng biết phải kể thế nào cho phải. Thôi thì đó cũng là sự lựa chọn của mình, vì từ bỏ sự nghiệp để trở thành người nội trợ là chính mình muốn thế, thế nhưng tôi vẫn mong muốn những ai đã từng hoặc chưa từng làm công việc của một bà nội trợ đúng nghĩa thì nên trải nghiệm, chia sẻ và cảm thông để chị em chúng tôi bớt đi cái tự ti khi ở nhà quanh quẩn với mớ rau con cá và bốn bức tường.

Xem thêm

Hãy học cách kiếm tiền từ thời còn sinh viên


Sinh viên Việt Nam bước vào cánh cửa đại học là gánh cả núi tiền của bố mẹ mang đi, và họ nghĩ đó là điều hiển nhiên. Vì bố mẹ nào chả phải nuôi con ăn học.


Nếu đem so sánh mức độ tự lập của thanh niên Việt Nam với thanh niên Mỹ, tôi nghĩ con số đó có thể chênh lệch 5 lần. Ví dụ, nếu khi trẻ em Mỹ biết cách kiếm tiền qua trò chơi đổi kẹo từ năm 5 tuổi, thì phải đến năm 25 tuổi, thanh niên - những đứa trẻ to xác ở Việt Nam mới nghĩ tới việc chung vốn mở một siêu thị mini trong lúc chưa tìm được việc làm. 

Bạn có thể cảm thấy bình thường khi có nơi ăn, chốn ở và có công việc đủ sống năm 25 tuổi khi ở Việt Nam, nhưng nếu xét về tư duy thì bạn nên biết xấu hổ. Vì nếu bạn có tính tự lập kiếm tiền ngay từ khi bạn học tốt nghiệp bậc trung học phổ thông, bạn có thể có kiếm được ít nhất được khoảng 70 triệu VND trong 4 năm học đại học với mức lương làm thêm trung bình 1,5 triệu/tháng. Hơn nữa, các công việc làm thêm sẽ đem đến cho bạn nhiều cơ hội việc làm mới và giúp bạn thoát khỏi tình trạng thất nghiệp hay làm đủ tiền thuê nhà hàng tháng. 

Trong khi đó, nhiều CEO nổi tiếng thế giới lại thành đạt với những xuất phát điểm thấp. Ví dụ, Michael Dell, nhà sáng lập và giám đốc điều hành tập đoàn máy tính Dell khởi nghiệp với nghề rửa bát, Indra Krishnamurthy Nooyi, CEO của công ty PepsiCo đã từng làm thêm công việc nhân viên lễ tân khi học đại học và Marissa Mayer, Chủ tịch và Tổng giám đốc tập đoàn Internet Yahoo! khởi nghiệp là nhân viên bán hàng tạp hóa. Vậy thanh niên Việt Nam đã làm gì khi học đại học? Họ vẫn trở thành những chủ doanh nghiệp, họ vẫn thăng tiến, nhưng sao lại bảo họ kém cỏi? Họ kém cỏi bởi vì họ không có tư duy kiếm tiền sớm.

Tư duy được hình thành khi những đứa trẻ học tập trong nhà trường. Nếu nhà trường dạy trẻ biết cách tự lập sớm, chúng sẽ có cơ hội phát triển hết năng lực của chúng mà không phải phụ thuộc vào gia đình và xã hội. Ngược lại, tư duy tự mãn, cam chịu, lười biếng chỉ làm thui chột tài năng của cả một thế hệ.
Sinh viên Việt Nam bước vào cánh cửa đại học là gánh cả núi tiền của bố mẹ mang đi, và họ nghĩ đó là điều hiển nhiên. Vì bố mẹ nào chả phải nuôi con ăn học. 

Trong khi đó, ở Đức, Phần Lan, học phí đại học được miễn phí hoặc sinh viên Mỹ phải tự vay tiền đóng học phí và tự trả nợ cho mình, chứ không phải bố mẹ đứng ra trả nợ cho con. Liệu có phải cái tiền đề “bố mẹ nào chả phải nuôi con ăn học” đã khiến phần lớn sinh viên Việt Nam quá phụ thuộc tài chính vào phụ huynh. Các em quên mất rằng 18 tuổi là tuổi trưởng thành, đủ để chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình, trách nhiệm xã hội và trách nhiệm pháp luật. 

Trong một lần đi công tác tôi có nghe được một câu chuyện của một đôi bạn trẻ. Hai bạn gặp nhau trên xe khách về quê. Bạn gái đã đi làm hỏi bạn trai sao lại về nhà vào giữa tuần và bạn trai đã cười nói: “Hết tiền rồi thì xin u thôi”. Sau khi theo dõi câu chuyện của họ thì tôi biết, bạn trai học muộn nên vẫn đang là sinh viên năm cuối của một trường xây dựng, còn cô bạn gái là người đã đi làm và đi công tác nên họ gặp nhau. Bạn trai kia bảo học ngành xây dựng ra trường bây giờ thất nghiệp đầy, đi làm công trình lương cũng đủ sống thôi. Mà giờ đang nghỉ thi, ở phòng cũng chỉ chơi game. Hết tiền thì tranh thủ về chơi và xin tiền mẹ. Thế mới biết, các ông bố bà mẹ Việt Nam thật là những ông bố bà mẹ "vĩ đại". Họ nuôi con đến hơn 20 năm cuộc đời, và còn phải nghĩ mình còn có trách nhiệm mua xe cho con khi nó đi học đại học, lo chạy việc cho con đi làm, lo dựng vợ gả chồng cho con, lo chăm cháu cho con nữa…vậy là cha mẹ lo hết cuộc đời của con. Nghiễm nhiên, những đứa con dù ở độ tuổi cằm có râu hay cằm chưa có râu thì chúng vẫn là những “thằng cu, cái bé” trong mắt bố mẹ. 

Nghĩ lại lúc tôi là sinh viên, tôi chỉ muốn đi làm thêm và đi tình nguyện vì tôi muốn mình là một sinh viên năng động. Bố mẹ tôi cũng không muốn tôi đi làm thêm vì nghĩ tôi là sinh viên năm thứ nhất ra ngoài bị người ta lừa, kiếm chẳng được bao nhiều tiền và ảnh hưởng đến học hành nữa. Nhưng tôi vẫn đi làm thêm ngay từ năm thứ nhất cho đến tận khi ra trường. Công việc làm thêm đầu tiên của tôi là gia sư luyện chữ đẹp cho một em bé học tiểu học. Quả thực, các công việc làm thêm khiến tôi trở thành một người năng động như tôi mơ ước, tôi lại có thêm nhiều bạn bè và các mối quan hệ khác nhau. Tôi cũng hiểu được xã hội này thật phức tạp. Kiếm tiền thật khó, cách tiêu tiền của mọi người là khác nhau và nhiều bố mẹ muốn con đi làm thêm cũng vì những lý do khác nhau.

Ngày tôi còn là sinh viên, tôi đến nhà bạn chơi và được biết một câu chuyện thế này. Tôi thấy 2 người đàn ông đang ngồi xem bóng đá và cổ vũ rất lớn. Tôi hỏi đó là ai, bạn tôi nói đó là 2 bố con bác chủ nhà. Em trai đó nhìn cao lớn bằng bố. Nếu bạn tôi không nói họ là bố con thì tôi nghĩ đó là 2 người bạn. Em trai đang là sinh viên năm thứ nhất đại học. Đêm nào nó cũng “tè tiên” từ tầng 2 xuống lối đi xuống sân nên sân mọc đầy rêu. Quả thật, nó không kể câu chuyện đó thì tôi không biết là nước tiểu lại là dinh dưỡng cho rêu phát triển. Tiếp đó, nó kể chuyện em trai sinh viên đó hay cá cược, bác chủ mới trả nợ cho nó 30 triệu. 

Nó mới đi làm thêm, nhưng đi làm thêm chẳng qua là bố bắt đi làm ở chỗ quen biết để có người kiểm soát và bỏ cá cược. 
Chưa hết! Các sinh viên nữ cũng làm khổ các ông bố bà mẹ Việt nhiều lắm. Trường hợp chị dâu của bạn tôi là một ví dụ. Mọi chuyện là chị ấy yêu anh trai của bạn tôi rồi hai người “ăn cơm trước kẻng” và tính cưới khi chị ấy đang là sinh viên năm thứ 3. Vậy là đang đi học chị phải bảo lưu kết quả để lấy chồng và sinh con. Học phí đại học tạm thời mẹ chị ấy không phải đóng cho con, nhưng nuôi con nhỏ thì lại phải tốn tiền sữa, tiền bỉm. Tiền ở đâu ra? Lại về nhà bố mẹ đẻ thôi. Chồng chị cũng chỉ là nhân viên công ty bình thường, chỉ đủ tiền nuôi mình, nuôi vợ. Giờ sinh con về nhà mẹ đẻ, chẳng lẽ lại xin tiền mẹ chồng? Thế là mẹ đẻ lại nuôi bà mẹ sinh viên trẻ và cháu nhỏ. Chuyện thật mà như đùa. Chẳng biết chị dâu của bạn tôi là giỏi hay kém cỏi nữa vì chị ấy vừa có thể vừa được làm sinh viên và vừa được làm mẹ trong cùng một lúc. 

Kết: Những câu chuyện trên không của riêng ai. Đó là thực trạng của rất nhiều sinh viên Việt Nam không thể chèo lái cuộc đời mình và phải phụ thuộc tài chính vào gia đình và xã hội. Hệ lụy là họ là gánh nặng của quốc gia và kìm hãm sự phát triển của đất nước. Như thế không phải là những người kém cỏi đang làm cho đất nước thụt lùi đi sao? Thanh niên Việt Nam cũng giàu ước mơ và hoài bão như thế hệ trẻ toàn thế giới, vậy tại sao các em không thay đổi tư duy “bố mẹ nào chả phải nuôi con ăn học” ngay hôm nay để tự lập sớm hơn và thành công nhanh hơn?


Xem thêm

Tinh giản biên chế?


Chẳng là dạo này nghe nói Nhà nước đang chủ trương tinh giản 10% biên chế cán bộ, công chức, viên chức nhà nước. Tôi cũng không mấy quan tâm vì tôi làm ngoài, chỉ buôn bán vật liệu xây dựng cũng đủ để thu nhập cao gấp mấy lần lương công chức của vợ. Thế nhưng tôi vẫn không hề so bì, bởi rằng phụ nữ làm nhà nước cho ổn định và nhàn nhã, tuy tôi làm ngoài nhiều tiền hơn thật nhưng nói chung cũng vất vả và chật vật lắm. Thế nhưng dạo này nghe nói Nhà nước đang tinh giản biên chế mà vợ tôi thì có vẻ lo lắng lắm nên tôi cũng gặng hỏi, mới hay cái suy tư của cô ấy thời gian gần đây.

Hình như đợt này tinh giản những người làm việc không hoàn thành nhiệm vụ hay hoàn thành nhiệm vụ nhưng năng lực còn hạn chế ấy. Vợ tôi lại mới nghỉ sinh con một thời gian dài, mới đi làm lại nên cơ bản là việc nắm bắt lại công việc còn nhiều bỡ ngỡ, hơn nữa sau sinh đúng là vợ tôi có phần "lơ đễnh" trong mọi thứ. Nhiều lúc vợ tôi thút thít khóc khi chợt nhớ ra vừa trả thừa tiền cho khách hàng, hay tai hại hơn là quên lấy tiền của khách, có khi quên cả triệu đồng, coi như mất luôn cả tuần cặm cụi làm việc. Nói thật cũng bực vợ lắm nhưng biết làm sao được, phụ nữ sau sinh thường thay đổi nhiều và hay quên cũng là một điều cần thông cảm. Nhưng đấy là ở nhà, còn ra cơ quan thì không thể lơ đễnh như vậy được, biết điều ấy nên vợ tôi cố sức cẩn thận, tuy nhiên những lỗi ngớ ngẩn vẫn xảy ra.

Ông sếp cũng không phải vừa, cũng "ngứa mắt" vợ tôi lâu rồi vì rằng vợ tôi cũng không được khéo nên nhiều lúc cãi lại sếp trước mặt mọi người khi sếp sai. Thế là hình như đợt này ông ta cũng muốn nhân tiện việc tinh giản của Nhà nước mà "xử khéo" vợ tôi thì phải. Dạo này tôi thấy vợ tôi ít cười hơn, lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng, mệt mỏi khiến tôi thương quá. Chẳng nhẽ để vợ xin thôi việc về nhà bán quán, bởi công việc buôn bán của tôi cũng thuận lợi, giờ tôi cũng đang phải thuê một người trông hàng vì khách đông. Nhưng khi đề cập đến việc cho vợ nghỉ thì vợ tôi khăng khăng không nghỉ vì sợ rằng mang tiếng "ăn bám chồng", rồi bảo rằng sau này về già có lương hưu.

Mà nghe vợ tôi nói không chỉ vợ tôi, tất cả cán bộ, công chức kể cả những người cùng cơ quan với vợ tôi đều rất lo lắng về việc tinh giản biên chế. Nhất là những cơ quan nội bộ không đoàn kết. Tôi thầm nghĩ đúng là "cơn bão chốn công sở" đang hoành hành dữ dội. Nghe vợ kể, nhiều người giờ không muốn nghỉ bởi để xin được vào làm việc đã khó rồi, để tồn tại được càng chật vật. Bởi họ mà bị tinh giản biên chế họ về nhà cũng không biết làm gì. Không như gia đình tôi có cửa hàng buôn bán, vợ nghỉ cũng có thể ở nhà dạy con cái và giúp đỡ tôi bán hàng đó cũng là điều tốt.

Giờ đây thấy vợ phiền não, lo lắng tôi cũng chẳng biết khuyên vợ thế nào, thôi thì nghĩ ác một chút mong họ tinh giản vợ tôi để vợ tôi đỡ phải buồn phiền, mệt mỏi khiến tôi thấy nhói lòng...


Xem thêm

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

3 dấu hiệu của một môi trường làm việc không lành mạnh

Ở bất kỳ đâu từ thành phố lớn cho đến các thành phố nhỏ đều có những môi trường làm việc tốt và môi trường làm việc hiện đại. Nhiệm vụ của bạn là phải biết tìm ra dấu hiệu của những môi trường làm việc không lành mạnh và tìm cho mình một môi trường làm việc có thể phát huy được năng lực và thăng tiến lâu dài. 

1. Người quản lý độc tài và bộ máy quản lý chưa hoàn thiện


Người quản lý độc tài là người ném những cơn giận dữ ra khiến một vấn đề nhỏ trở thành một vấn đề nghiêm trọng hoặc họ giải quyết vấn đề theo ý thích của mình mà không quan tâm đến ý kiến và lợi ích của những người dưới quyền. Một bộ máy quản lý yếu kém hoặc không hoàn thiện là nơi gây ra nhiều bất lợi kìm hãm sự phát triển của công ty và bất đồng trong tập thể. 
Bạn có thể nhìn thấy dấu hiệu xấu của một môi trường làm việc kém hiệu quả này trước khi gia nhập đội ngũ của họ bằng cách tìm hiểu lịch sử của công ty, những đời lãnh đạo của công ty, các thông tin của vị lãnh đạo công ty và các bài báo viết về công ty. 

2. Sự sợ hãi bao trùm nơi làm việc


Một nơi làm việc tốt sẽ luôn tạo cơ hội để nhân viên làm việc với đam mê. Ngược lại, những nơi tồi tệ chỉ biến bạn trở thành một con lừa ngoan ngoãn, chở được nhiều đồ trên lưng càng tốt và đi đúng đường mà họ dắt mũi lôi đi. Và mỗi khi bạn không nghe lời ông chủ, họ sẵn sàng đánh vào điểm yếu của bạn khiến bạn sợ hãi như con lừa sợ buộc dây dợ ở mũi sợ đứt mũi.
Cũng không khó để bạn nhìn thấy điểm yếu kém này của một công ty. Ví dụ, bạn có thể vào một diễn đàn liên quan đến công ty để hỏi về các thông tin của công ty đó trước khi nộp hồ sơ ứng tuyển việc làm, hoặc bạn cũng có thể nhìn thái độ làm việc của mọi người trong công ty khi đến phỏng vấn ở đó.

3. Người làm việc luôn ở tình trạng căng thẳng cao


Mọi công ty đều mong đợi tìm được các ứng viên có khả năng chịu được áp lực công việc cao và các ứng viên cũng thường coi khả năng đó là điểm mạnh của mình. Nếu công ty của bạn biết cách sử dụng người lao động và coi trọng kỹ năng làm việc đó của bạn thì không có gì để bàn. Nhưng nếu bạn làm việc ở một nơi tận dụng chất xám và tận diệt đam mê của bạn, điểm mạnh làm việc dưới áp lực cao chính là con dao hai lưỡi làm bạn đau. 

Bạn có thể vẫn giữ được nhiệt huyết làm việc hết mình dưới áp lực cao nhưng bạn cần sự trân trọng sức lao động và bù đắp xứng đáng. Vậy nên, trước khi xác định gắn bó lâu dài với một công ty, bạn cần biết rõ về các chính sách đãi ngộ của công ty, ví dụ như thưởng nóng, thưởng ngày lễ, tăng lương thường niên và du lịch miễn phí.

Kết: Thực tế, không dễ để chúng ta tìm được ngay một công việc tốt như mong đợi. Nhưng thay vì trì hoãn và CHỜ cơ hội đến, tại sao bạn không tự TÌM cơ hội cho mình. Hãy sẵn sàng thử thách mình trong một môi trường làm việc mới để được trải nghiệm và trưởng thành. 

Xem thêm

Bệnh “than” nơi công sở!


Sáng sớm khí trời đang dễ chịu sau mấy ngày nắng như đổ lửa, mang tâm hồn phơi phới đến công ty thì gặp nhau một “ổ” các bà tám đứng café với nhau ở ban công. Thấy tôi đi qua, liền lôi ngay tôi vào kể lể “ này, hôm qua bị sếp mắng mà sao hôm nay cứ phơi phới thế? Chị là chị không thể chịu được cái cảnh bị mắng như tát nước vào mặt thế đâu!”.

Tôi chỉ cười cười “thì mình làm việc chưa tốt thì sếp càm ràm thôi chứ có gì đâu chị…”. Chị Thúy kế toán thấy tôi nói vậy thì lại than thở “ối giời, cống hiến như thế rồi mà còn chưa thỏa, chị như mày chị nghỉ việc quách cho xong. Ở đâu ra cái kiểu lúc mình làm hùng hục tăng ca thì chẳng bảo sao, đi làm trễ giờ vài ngày cũng càm ràm, con người phải có lúc ốm lúc đau chứ! Như chị đây, đi làm vất vả chẳng được lời khen, về nhà lại còn con cái….” Tôi biết ngay là chị sẽ ca bài than thở một nách hai con nên tìm cớ vào cất đồ rồi ngồi im trong văn phòng làm việc luôn không ra tâm sự cùng hội bà tám nữa.

Làm việc ở đây có 3 tháng mà tôi nghe đủ chuyện đời đau khổ, bí bách của các chị các cô, các anh công sở. Nào là chuyện xăng tăng giá ảnh hưởng đến cuộc sống, chuyện hôm qua có đứa bị ốm vẫn cố đi làm để lây dịch bệnh cho cả phòng, chuyện cuộc đời hoang tàn đổ nát, càng cố gắng càng thấy bế tắc, chuyện lương ba cọc ba đồng khiến muốn mua cái quần cũng phải đắn đo, cả chuyện đến tháng mà không thấy kinh nguyệ cũng đem là làm chủ đề để ca thán thì tôi cũng thấy chịu.

Mà đâu chỉ các cô than, các anh đồng nghiệp nam cũng than thở “bụng béo quá, bia bọt nhiều giờ như con lợn! Lương bèo quá, muốn nhảy việc mà ngại, mình ngời ngời thế này mà vẫn ế..” đủ các loại chuyện rất nhỏ nhặt nhưng qua miệng các đồng nghiệp bỗng thành một vấn đề to tướng, trầm kha. Nhiều khi thấy tôi chả kêu ca gì thì mọi người lại bảo “Như cô lại sướng, chả phải lo nghĩ gì, lúc nào cũng thấy hớn hở, đời sướng thế!”.

Tôi chỉ cười, chả muốn bị lây nhiễm cái vi rút than thở nên im lặng. Thực ra, ai chẳng có những vấn đề của riêng mình cơ chứ, tôi thất nghiệp 2 năm, làm freelancer lương bấp bênh, mọi thứ chông chênh không định hướng, suy nghĩ tiêu cực luôn trong đầu hàng ngày…đã có lúc tôi tiêu cực đến mức thấy bản thân mình thật kém cỏi, tệ hại, xung quanh chẳng thể chia sẻ cùng ai, lúc nào cũng bế tắc...đến một ngày tự tôi nhận ra một điều sau khi đọc một cuốn sách về cách thay đổi tư duy trong cuộc sống, và tôi nhận ra rằng “cái gì cũng có hai mặt, nên cảm ơn cuộc đời vì mình vẫn còn lành lặn, vẫn có thể kiếm tiền, vẫn có thể nói lời yêu thương với ai đó, mở mắt ra là thấy mặt trời, thấy gia đình, bạn bè…cuộc đời ai chẳng có lo toan, đừng nghĩ vấn đề của mình là to tát, nhìn sang phía bên kia đời mình sẽ thấy bao nhiêu phận đời bi kịch mà họ vẫn lạc quan mà sống đấy thôi!”.

Và tôi thay đổi, xốc lại mình và gửi CV khắp nơi, phỏng vấn trượt khoảng 4 công ty trước khi được nhận vào đây làm. Tôi không cố gắng trụ lại bằng mọi giá nhưng tôi luôn cố gắng hết sức trong công việc hàng ngày bằng một tâm thái tích cực.

Chỉ có điều, khi vào đây làm việc tôi lại bị chứng kiến một “Tôi” của trước kia: đầy rẫy những bi kịch, bế tắc, than thở, càm ràm…Nhưng mối quan hệ đồng nghiệp mới chớm nở, họ lại là người hơn tuổi, làm sao tôi có thể chia sẻ những suy nghĩ của mình, họ sẽ nghĩ tôi dạy đời họ mất!

Thực sự, mỗi ngày đi làm tôi bị chứng kiến những tâm sự tiêu cực ấy, lòng tôi cứ bị mất tập trung, cái cảm giác muốn chia sẻ điều tích cực bỗng giảm dần…nhiều khi muốn nói với anh chị đồng nghiệp làm ơn đừng ca thán và trầm trọng hóa bi kịch đời mình nữa, nhưng sợ mất lòng, mình thì “thấp cổ bé họng” nên chẳng dám “dạy đời” tiền bối, tuy không nói ra nhưng tôi thấy khó chịu vì phải sống trong cái bầu không khí “than thở” ấy bao trùm lắm!


Xem thêm

Phụ nữ thường ít thành công trong sự nghiệp như đàn ông vì sao?

Những lý giải dưới đây sẽ chứng minh chuyện phụ nữ bị gặp nhiều cản trở trong việc khẳng định bản thân trong công việc.

1. Quan tâm quá nhiều vấn đề

Phụ nữ thường phải quan tâm đến rất nhiều vấn đề trong cuộc sống: ngoại hình, cách cư xử, chuyện tình yêu, bạn bè, áp lực xã hội, năng lực của bản thân, chuyện làm vợ, làm mẹ…tất cả những mối quan tâm ấy phụ nữ đa phần không biết cách chọn lọc nên lúc nào cũng vấp phải sự chú ý từ tất cả những vấn đề đó cộng dồn lại, điều đó khiến họ bị phân tán sự tập trung và không dể dành hết sức cho công việc.

2. Độc đoán
Ngược lại với sự phân tâm khi quan tâm quá nhiều thứ, một số người phụ nữ là tập trung tất cả cho công việc, điều đó khiến họ phải “hi sinh” những niềm riêng và bị mất cân bằng trong cuộc sống. Mẫu phụ nữ này dễ rơi vào trạng thái nghiện công việc, ham mê quyền lực và độc đoán, chuyên quyền, ít lắng nghe người khác. Họ luôn ý thức được những cái mà họ mất đi: làm đẹp, bạn bè, tình yêu…những điều mà một người phụ nữ bình thường luôn có, vì thế họ dễ nảy sinh thói độc đoán và luôn coi ý kiến của mình là số một, điều đó ngăn cản họ đến với thành công trong công việc.

3.Phụ thuộc và bị tác động

Lắng nghe ý kiến là rất tốt, nhưng nhiều khi những ý kiến của bạn bè, người thân, hay đồng nghiệp chỉ là những kênh tham chiếu, thực tế thì quyết định của bản thân mình luôn cho ra kết quả cuối cùng.

Phần nhiều phụ nữ hay lắng nghe quá nhiều thông tin tham chiếu bên ngoài: nên hay không nên? Và họ bị nhiễu sóng trước luồng thông tin 50/50 ấy. Với đàn ông, khi đã quyết dù chỉ có 20% cơ hội chiến thắng nhưng họ vẫn dám chấp nhận chơi tới cùng, đó là điểm khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ.

Phụ nữ yêu thích sự an toàn, mà trong bất cứ một công việc nào cũng có yếu tố rủi ro, và đó chính là sai lầm cơ bản trong tư duy của phụ nữ, họ bị tác động quá nhiều về chuyện nên hay không, và khi họ quyết định thì cơ hội đã trôi qua.
Dễ bị mất kiểm soát

Điều này thường xảy ra với phụ nữ khi họ tập trung quá nhiều vào công việc dẫn đến việc mất kiểm soát bản thân: Sức khỏe, cảm xúc, các mối quan hệ xung quanh…Nhiều người có xu hướng làm việc quên ăn, quên ngủ… và hậu quả là nhan sắc ảnh hưởng, sức khỏe giảm sút, dẫn đến sự mất tập trung và xuất hiện nhiều trạng thái cảm xúc tiêu cực.

4. Kiểm soát chi tiêu kém

Phụ nữ thường có xu hướng tiêu tiền vung tay hơn đàn ông cho những sở thích của họ. Shopping online luôn là một thứ ngốn tiền khủng khiếp, phụ nữ càng làm ra nhiều tiền thì tiêu càng nhiều vào những chi phí không gọi thành tên: café, shopping, đi ăn tiệc, du lịch…và nhiều khi họ vẫn thường hỏi “tại sao lương mình cao mà chưa đến cuối tháng vẫn hết tiền?”.

5. Bị ảnh hưởng bởi nhiều kênh thông tin

Những tin đồn xấu luôn làm ý chí của phụ nữ lung lay, phần nhiều phụ nữ bị ảnh hưởng tiêu cực từ những tin đồn xấu có liên quan đến mình, điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc và sự tập trung khi làm việc.

6. Lên giường với đối tác

Đây thực sự là một vấn đề với phụ nữ. Có không ít người đã lựa chọn cách tán tỉnh hoặc lên giường với đối tác để có được những hợp đồng béo bở hoặc những phi vụ làm ăn “khó nhằn”. Với những đối tác đàn ông lựa chọn việc “kí kết” hợp đồng kiểu này, họ không có cái nhìn trân trọng dành cho những người phụ nữ lên giường để làm việc, dù bạn có thành công thì tất cả đàn ông cũng sẽ chỉ nhìn bạn ở “chiếu dưới” mà thôi!

Xem thêm

Top 10 CEO thành công và hấp dẫn phụ nữ nhất!

Còn gì hấp dẫn hơn một người đàn ông đẹp trai và thành đạt?

Hãy cùng điểm tên họ và xem họ đáng ngưỡng mộ đến mức nào.

10. Andy Dunn – 1,2 triệu USD
Andy Dunn, 36 tuổi là giám đốc điều hành của công ty may mặc Bonobos có trụ sở tại New York. Dunn lớn lên ở Chicago. Anh tốt nghiệp tại trường đại học Northwestern năm 2000 và có bằng cử nhân kinh tế, lịch sử và học thạc sĩ ngành kinh doanh tại Stanford năm 2007. Năm 2011, Dunn là người đồng sáng lập công ty Red Swan Ventures. Năm 2013, Dunn ra mắt thương hiệu may mặc dành cho giới chơi golf mang tên Maide. Dunn đã từng lọt vào danh sách 40 doanh nhân thành đạt dưới 40 tuổi vào năm 2013 do tạp chí Crain’s New York Business bình chọn.

9. Christ Salgardo – 2 triệu USD 


Mọi người nhận ra Chris Salgardo bởi bộ dâu dày của anh. Chris 42 tuổi, là giám đốc điều hành của công ty Kiehl, chuyên kinh doanh mỹ phẩm cao cấp. Nhìn anh lịch lãm và giàu có như chính mặt hàng kinh doanh của anh vậy. 

8. Stephan Winkelmann – 2 triệu USD

Stephan Winkelmann, 50 tuổi hiện là giám đốc điều hành của công ty sản xuất xe hơi thể thao cao cấp Lamborghini tại Ý. Anh sinh ra và lớn lên ở Berlin và đã từng tham gia quân đội Đức. Xe hơi là niềm đam mê của anh. Hơn nữa, anh cũng là người ăn diện như người mẫu và làm tăng giá trị cho những chiếc xe hơi hạng sang mà anh sản xuất.

7. Ralph Giles – 10 triệu USD

Ralph Giles, 45 tuổi là giám đốc điều hành của công ty SRT Motorsports. Bộ đầu trọc và vẻ mặt lạnh lùng của anh tạo nên sự cuốn hút như các nhân vật nổi tiếng như Dwayne Johnson và Vin Diesel. 

6. Jeremy Stoppelman – 111 triệu USD

Jeremy Stoppelman, 37 tuổi và là giám đốc điều hành của công ty Yelp. Lĩnh vực đam mê của anh là kinh doanh và công nghệ. 

5. Jeff Weiner – 200 triệu USD

Khi Jeff, 45 tuổi, gia nhập công ty Linkedln, trang web mới chỉ có 33 triệu người dùng. Ngày nay, dưới sự quản lý của anh, con số đó đã tăng lên trở thành hơn 225 triệu thành viên (năm 2014) và tiếp tục tăng nhanh.

4. John Daymond – 250 triệu USD

Bạn biết gì về người sáng lập, kiêm giám đốc điều hành của công ty FUBU? Và điều gì khiến bạn ấn tượng về anh ấy nhất? Đó có phải là sự giàu có của anh hay vẻ ngoài lịch lãm của anh? Không, có thể là mọi người đều bị hấp dẫn bởi anh với cả hai yếu tố trên. Anh tỏ ra là một người rất ưa ống kính máy ảnh và khiến người khác ngưỡng mộ bởi cả bộ não của anh. Dưới sự quản lý của anh, FUBU đã tăng doanh thu quá 4 tỉ kể từ khi anh điều hành công ty.

3. Ben Lerer – 1,6 tỉ USD

Ben Lerer là giám đốc điều hành của tập đoàn truyền thông Thrillist Media, một trong những website hàng đầu dành cho đàn ông thành thị. Anh là một người có dấu ấn riêng, thông minh và lọt vào top những CEO hấp dẫn nhất trong danh sách này.

2. Richard Branson – 5 tỉ USD

Người đàn ông 65 tuổi này vẫn là lọt vào mắt xanh của rất nhiều quý bà bởi sự giàu có, bộ não và cơ bắp của anh. Ông hiện tại là người sáng lập của hơn 400 công ty khác nhau. Richard trở thành tỉ phú với nỗ lực của mình và ông hứa sẽ dành tặng nửa số tiền của mình cho các mục đích từ thiện.

1. Elon Musk – 11 tỉ USD

Công ty Tesla đã đạt được kỷ lục phát triển sau một năm dưới sự điều hành của Elon Musks. Kế hoạch của anh là tạo ra những chiếc xe tự lái đầu tiên và chúng ta hi vọng rằng người đàn ông lịch lãm và thông minh này có thể làm được điều này trong tương lai gần.

Xem thêm

Chết ngốt vì đồng nghiệp quá “nặng mùi”!


Chuyện công sở thì đúng thật là không ngày nào là không có chuyện để kể. Từ chuyện con sâu cái kiến đến chuyện vĩ mô như tăng lương, thăng chức, ông nọ bà kia về hưu…nhìn chung chẳng có chuyện gì là chúng tôi không luận bàn. Thế nên cái chuyện ứng xử với nhau trong một môi trường nhỏ hẹp là phải cực kì tế nhị, nếu không dễ gây cho nhau ức chế lắm!

Chẳng là, công ty tôi có một cặp đôi trời sinh, không phải đẹp xinh trai tài gái sắc gì mà là cả hai đều có một mùi hương cơ thể siêu khó chịu, tạm gọi lái đi là “ung thư cánh gà và vòm họng”, còn khoa học mà gọi thì người ta gọi chuẩn là “hôi nách và hôi miệng”. Nói thật, cái chuyện này là chuyện rất tế nhị, không phải là chuyện lớn nhưng thực sự nó làm ảnh hưởng đến bầu không khí chung theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Tôi là một bà cô có cái mũi nhạy cảm quá mức quy định, và tôi khốn khổ vì điều đó rất nhiều. Sáng sớm đi làm tôi còn không dám đi thang máy vì sợ ngửi phải nhiều mùi người ở trong đó, dù rằng công ty tôi ở tít tầng 8. Tưởng thế mà thoát, vừa đến công ty mà gặp phải cậu T. đồng nghiệp thì tôi chết đứng vì mùi “viêm cánh” của cậu ta. Chẳng biết cậu ta có ý thức được chuyện mình tỏa ra một “hương thơm bền lâu” như thế hay không nhưng cứ nghĩ đến những buổi trưa nóng phát ngốt lên, bao nhiêu con người ngồi trong cái văn phòng bé xíu lại thêm cái điều hòa công suất bé, thì tôi muốn nôn ra vì mùi của cậu ấy.

Hai cái nách lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi, dù rằng ngồi cách tôi một dãy bàn nhưng tôi vẫn phải chịu trận, đồng nghiệp một vài người cũng phải nhịn thở mỗi khi T đi qua. Trông cái mặt đến nỗi nào đâu mà cơ thể lại nặng mùi đến thế, biết là do “cơ địa” nhưng cậu ta chẳng biết giữ ý gì, có khi trời nóng lại còn đứng trước quạt mới khổ cả văn phòng. Có lúc tôi phải chạy ra nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo vì mùi, nghe thì có vẻ kì thị nhưng nào phải thế, ai ở trong trường hợp của tôi mới hiểu, có cái mũi thính nó khổ đến thế nào!

Có lần, tôi ý nhị tặng cho cậu ta một bộ lăn nách khử mùi vào ngày sinh nhật để cậu ta dùng. T cũng có dùng thật, bằng chứng là hôm sau chúng tôi lại thêm “ngây ngất” trước mùi viêm cánh cộng với mùi lăn khử “đánh nhau” trong nách cậu ta, đồng nghiệp cùng chịu trận nhìn tôi cười như mếu, xoăn hết cả mũi lại!



Nào đâu đã hết, cậu T có một cô rất xứng đôi trong công ty nữa là cô V. V thì không bị “viêm cánh” nhưng lại bị “hở van dạ dày” nên miệng có mùi vô cùng khó chịu. Dù V biết bệnh của mình và có ăn kẹo cao su thường xuyên nhưng vẫn không thể át được mùi kinh khủng đó. Mỗi lần nói chuyện tôi cứ phải đứng xa xa dù biết hành vi của mình khiếm nhã, nhưng nếu đứng gần mà bị nôn ọe vì mùi thì còn bất lịch sự hơn.

Cả hai cô cậu thi thoảng đứng tám chuyện với nhau không biết có ngửi thấy mùi từ nhau không chứ đồng nghiệp xung quanh thì cứ gọi là nín thở!

Khổ lắm, nói ra thì bảo nói xấu đồng nghiệp, chuyện gì cũng lôi lên facebook để tâm sự, nhưng mà nhiều khi có những cái chuyện mà không thể chịu đựng được và vô phương cứu chữa thì chúng tôi cũng đành phải đăng đàn mà cầu cứu bốn phương tám hướng, xem ai có cách gì hay thì chỉ cho chúng tôi để trị tận gốc hai cái bệnh tế nhị của đồng nghiệp tôi đang bị, góp phần đẩy lùi bất đồng, bất nhã ở công ty tôi. Nhiều khi tôi cũng muốn nhắc lắm, nhưng chẳng ai nói mình nói đâm thành vô duyên, kì thị đồng nghiệp, mà không nói thì lại chịu đựng trong đau khổ thế này, tôi không còn tinh thần nào mà làm việc nữa. Xin hãy chỉ cho tôi cách nào để đồng nghiệp biết ý hơn hoặc có phương thuốc nào trị tận gốc hai cái bệnh này thì chia sẻ giúp tôi để tôi “cứu” đồng nghiệp, và “cứu” cả chính tôi nữa, vì tôi bị huyết áp thấp nên không thể nhịn thở lâu được!


Xem thêm